26 - May

Sọ Dừa

Chuyện từ rất lâu trước đây kể rằng có đôi vợ chồng cùng nhau đến gia đình của một phú ông vô cùng giàu có để làm người ở. Tuy cả hai đều sống rất hiền nhưng là tuổi cũng ngoài 50 rồi mà chẳng có được một mụn con nào cả.

Vào một ngày nọ, trời hôm ấy nắng rất gay gắt, nhưng người vợ vẫn phải vào rừng để mà kiếm củi phục vụ cho nhà phú ông. Sau một hồi kiếm củi vất vả, trời lại nắng quá nên bà rất khát nước, nhưng mà tìm mãi thì chẳng thấy có con sông cái suối nào cả. Cuối cùng vì không chịu được nữa nên bà liều mình lấy số nước trong cái sọ dừa ở ngay dưới gốc cây mà uống cạn.

loading...

Sọ Dừa

thế giới cổ tích sọ dừa

Và một điều kì lạ đã xảy ra, khi bà uống chỗ nước ở trong chiếc sọ dừa thì lại cảm thấy cơ thể khoan khoái vô cùng, ruột gan cũng mát hết cả. Cũng kể từ ngày ấy, bà phát hiện mình mang thai, tuy nhiên, chẳng bao lâu sau thì người chồng qua đời.

Bà mang thai chín tháng mười ngày và sinh được một cục thịt tròn lông lốc, hình dáng bên ngoài giống hệt như một cái sọ, tuy có đầy đủ mắt mũi, miệng, tai nhưng mà lại không có tay có chân.

Chồng thì đã mất, bây giờ lại sinh ra thứ quái thai như vậy khiến cho bà vô cùng phiền lòng, chán nản quá nên bà định bụng sẽ đem nó đi chôn sống. Nhưng đột nhiên cục thịt ấy lại cất tiếng gọi:

– Mẹ ơi mẹ! Dù sao con cũng vẫn là con người mà mẹ. Mẹ đừng đem con vứt đi mà tội cho con!

Người mẹ nghe vậy thì xúc động lắm, vội vàng ôm cục thịt ấy vào trong lòng mình, nâng niu nó và cho nó bú. Sau đó thì bà đặt tên cho con là Sọ Dừa.

Khi chuyện bà đẻ ra quái thai truyền đến tai của phú ông thì ông ta bắt bà phải đem nó đi chôn sống. Đương nhiên là đời nào bà chịu làm theo. Vì cớ đó mà phú ông lệnh cho bà phải ra chiếc lều tranh rách nát ngoài góc vườn và sinh sống ở đó. Tuy nhiên thì ông ta vẫn bắt bà ngày ngày phải làm việc cho nhà mình

Hằng ngày, khi đi làm về thì bà lại mang theo một nắm cơm về cho Sọ Dừa. Ngày lại qua ngày, Sọ Dừa cứ thế lớn rất nhanh, và càng thêm khôn ngoan và hiểu biết. Hàng xóm ở chung quanh lâu dần cũng quen và thêm thương yêu Sọ Dừa.

Mỗi ngày, chờ cho mẹ rời khỏi lều tới nhà phú ông làm việc, Sọ Dừa ở nhà lập tức biến thành cậu bé vô cùng xinh xắn, cậu quét dọn cửa nhà ngăn nắp, dọn dẹp mọi thứ, khi công việc xong xuôi thì cậu lại biến trở lại thành cái sọ dừa như cũ. Ban đầu thì người mẹ cũng cảm thấy kì lạ vô cùng, sau đó bà thử theo dõi nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường, vì vậy cũng thôi.

Vào một ngày, người mẹ rất buồn rầu bảo Sọ Dừa là:

– Nhà của người ta, con được 7 – 8 tuổi thì đã biết đi chăn bò chăn trâu, nhưng con mẹ thì mẹ lại chẳng trông mong được điều gì! Nhà phú ông có đàn dê đang tìm người chăn dắt nhưng mẹ chẳng tìm được người nào cả.

Nghe mẹ nói vậy thì Sọ Dừa liền thưa:

– Mẹ ơi mẹ! Tưởng gì chứ chăn dê con cũng có thể làm được. Mẹ hãy đi bảo với phú ông để cho con đi chăn cho!

Vì thấy con mình quả quyết rằng có thể chăn dê tốt được nên người mẹ cũng mạnh dạn mà tới nhà phú ông để mà thưa chuyện. Lúc đầu thì phú ông cũng e ngại lắm, tuy nhiên về sau thì cũng miễn cưỡng mà đồng ý để Sọ Dừa thử chăn dắt vài bữa xem thế nào, nếu như làm tốt thì ông ta sẽ mướn.

Khi thấy phú ông đồng ý cho Sọ Dừa làm thử thì người mẹ vui mừng lắm. Quả nhiên là Sọ Dừa làm rất tốt công việc chăn dắt này, đàn dê của nhà phú ông được Sọ Dừa chăn thì con nào con nấy đều no căng bụng và càng ngày càng béo tốt hơn. Thấy vậy thì phú ông ưng lắm, đàn dê càng ngày lại càng béo hơn, mà Sọ Dừa ăn cũng rất ít, mỗi ngày chỉ ăn có hai nắm cơm nho nhỏ mà thôi.

Hằng ngày thì Sọ Dừa đều lùa đàn dê đến tận dãy núi xa làng để chăn, và phú ông phân công cho ba đứa con gái của mình thay phiên nhau để đem cơm đến cho Sọ Dừa. Hai người chị lúc nào cũng tìm cách để lánh xa Sọ Dừa, khi mang cơm tới thì để luôn ở gốc cây gần đấy rồi gọi, sau đó thì mặc kệ cho Sọ Dừa tự mình lăn tới mà ăn. Còn người con gái út thì khác, mỗi lần đem cơm tới thì cô lại mang tới tận chỗ Sọ Dừa.

Vào một ngày nọ, đến lượt của cô út đem cơm tới cho Sọ Dừa, lúc gần đến nơi mà Sọ Dừa thả dê thì cô bỗng nhiên nghe được có tiếng sáo văng vẳng đâu đây, lúc trầm lúc nhặt khiến cho cô thấy xuyến xao trong lòng. Cô út tìm mãi nhưng chẳng thấy Sọ Dừa ở đâu, mà chỉ trông thấy một chàng trai rất khôi ngô và tuấn tú ở đó, chàng trai tuổi cũng chỉ tầm mười bảy, nằm trên võng và mải mê thổi sáo.

Khi thấy có động thì chàng trai lập tức biến lại thành Sọ Dừa và lăn lông lốc ở đó. Kể từ ngày ấy thì cô út biết được Sọ Dừa chẳng phải là người trần, và cũng đem lòng yêu mến Sọ Dừa, mỗi khi có thức ăn ngon thì cô lại giấu đem thật nhiều cho Sọ Dừa.

Và rồi một hôm nọ, Sọ Dừa đột nhiên đòi mẹ mình phải đến nhà của phú ông để mà hỏi một trong số ba cô con gái của phú ông về làm vợ mình. Người mẹ lúc đấy đang uống nước, nghe vậy thì phì cười và bảo rằng:

– Con ơi con, con gái nhà phú ông đều rất xinh đẹp, làm sao mà người ta đồng ý gả cho mày được, trai làng tới hỏi đầy mà phú ông có ưng đâu.

Dù cho người mẹ có nói thế nào đi chăng nữa thì Sọ Dừa vẫn cứ tha thiết mà năn nỉ. Sau cùng, vì thương con nên bà cũng phải kiếm lấy buồng cau và liều mình để sang nhà phú ông hỏi thử.

Khi nghe bà nói xong thì Phú ông liền cười mỉa mà nói rằng:

– Nếu như mà nhà của mụ có thể sắm đầy đủ những thứ lễ vật ta yêu cầu, lúc ấy ta sẽ đồng ý mà gả một trong số ba đứa con gái của ta cho con trai của mụ. Lễ vật phải có đủ một chĩnh vàng cốm, có mười tấm lụa đào, có mười con heo béo và có mười thùng rượu tăm. Hơn nữa nhà mụ phải có được một ngôi nhà ngói năm gian cho con gái ta ở, chứ đời nào ta lại để cho con gái của ta phải ở trong cái túp lều tranh rách nát kia.

Khi đưa ra những yêu cầu ấy thì phú ông cũng đã tính hết cả rồi, ông ta chắc mẩm nói thách như vậy thì nhà Sọ Dừa có làm thuê cả đời thì cũng chả có đủ. Bà mẹ buồn rầu trở lại nhà và bảo con trai mình rằng:

– Con trai à, phú ông đòi đồ cưới cao lắm, làm sao mà nhà mình sắm đủ được chứ. Thôi thì con hãy bỏ ý định xin cưới con gái của phú ông đi.

Khi nghe hết về những lễ vật mà phú ông đòi thì Sọ Dừa liền nói:

– Mẹ hãy yên tâm đi, con sẽ tìm cách mà lo được đầy đủ những thứ lễ vật ấy.

Quả nhiên như đã nói, sáng hôm sau thì Sọ Dừa đã chuẩn bị xong xuôi hết tất cả những thứ lễ vật hôm trước phú ông thách cưới. Lúc người mẹ ngủ dậy nhìn thấy thì cứ ngỡ là mình nằm mơ. Bởi vì túp lều tranh rách nát đột nhiên biến mất, bây giờ ở đó là căn nhà ngói năm gian rộng rãi. Bà bây giờ cũng đang nằm ở trên chiếc giường rộng có chăn hoa và nệm gấm đầy đủ. Ở ngoài sân thì có đến mấy chục kẻ hầu người hạ mặc quần áo sặc sỡ đang đứng nghiêm sẵn sàng để đưa hai mẹ con Sọ Dừa sang bên nhà phú ông để hỏi cưới.

Phú ông cũng chẳng còn cách nào để mà từ chối cả, tuy nhiên thì trong bụng vẫn thầm nghĩ dù có đủ hết lễ vật đi chăng nữa thì mấy đứa con gái của ông cũng chẳng đứa nào chấp nhận lấy một thằng quái thai người không ra người mà ngợm cũng không ra ngợm ấy. Ông cho gọi cả ba cô con gái của mình ra và hỏi:

– Nào, con gái cả của ta, con đồng ý gả cho Sọ Dừa, đứa con trai của mụ ta làm vợ không?

Cô con gái lớn lập tức bĩu môi rồi quay ngoắt người đi thẳng vào trong phòng, chẳng thèm nói lấy nửa lời. Phú ông lại tiếp tục hỏi đến đứa con thứ hai của mình:

– Giờ thì đến lượt con rồi con gái, con đồng ý gả cho Sọ Dừa làm vợ chứ?

Người con gái thứ hai của phú ông cũng chẳng khác gì cô chị cả của mình, cô ta khinh bỉ cười một cái rồi nói:

– Cha à, con gái cha có điên đâu mà lại lấy thằng đấy làm chồng chứ.

Còn cô con gái út, phú ông cũng hỏi cô:

– Giờ thì chỉ còn một mình con thôi, vậy con đồng ý không nào?

Ngoài dự đoán của mọi người, cô con gái út rất nhỏ nhẹ mà đáp lời:

– Thưa cha, con gái đồng ý ạ!

Phú ông vô cùng ngạc nhiên, nghe con gái út nói vậy thì miệng cũng há hốc cả ra. Tuy nhiên thì ông ta không thể nào đổi ý được bởi vì Sọ Dừa đã đem đầy đủ lễ vật tới, con gái ông ta cũng đã đồng ý rồi.

Buổi chiều ngày hôm ấy thì Sọ Dừa tới và đón dâu về. Lễ cưới tổ chức rất linh đình, người trong làng đều được mời tới, từ trong nhà ra ngoài ngõ đều vang lên những tiếng nói cười vui vẻ.

Khi trời tối, nhà trên và nhà dưới đều được thắp sáng bằng những cây nến to, nhưng mọi người lại chẳng nhìn thấy Sọ Dừa ở đâu. Đột nhiên, từ trong phòng, một chàng thanh niên tuấn tú khôi ngô bước ra, khuôn mặt chàng sáng ngời, tay nắm chặt tay của cô dâu, chàng nói:

– Kính thưa các cụ, kính thưa các ông các bà, các anh các chị cùng quan viên hai họ, tôi chính là Sọ Dừa đây. Vợ chồng tôi cũng cám ơn tấm lòng của tất cả mọi người vì đã tới chung vui với chúng tôi ngày hôm nay.

Bà mẹ quá xúc động, ôm chầm cô con dâu của mình, trong lòng mừng rỡ đến mức không nói thành lời. Tất cả mọi người trong đám cưới cũng đều vui vẻ chúc mừng, mừng Sọ Dừa thành người, mừng cô út nhà phú ông cưới được chồng tốt. Tuy nhiên thì hai cô chị lại vô cùng bực tức và đố kị.

Cưới vợ xong, Sọ Dừa vô cùng chăm chỉ đọc sách để dùi mài thêm kinh sử, khi thi bảng, chàng đỗ được Trạng nguyên, nhà vua cũng vô cùng trọng dụng bởi tài trí hơn người của chàng.

Không lâu sau đó, người mẹ cũng đã tuổi cao sức yếu nên qua đời, quan trạng Sọ Dừa rời kinh đô để về quê chịu tang mẹ mình. Nhưng về chưa được bao lâu thì đã nhận chiếu chỉ nhà vua phái chàng đi sứ.

Trước lúc rời nhà, chàng lấy một con dao cùng một hòn đá đánh lửa, thêm hai quả trứng gà đưa cho vợ, còn dặn dò rất kĩ là phải luôn đem theo bên người phòng thân, rồi có khi sẽ phải dùng đến.

Hai cô chị gái vốn đã nuôi lòng đố kị, ghen ghét từ xưa vì thấy cô em út lấy được một người chồng tuấn tú, giỏi giang, lại có quyền chức. Nay thấy quan trạng phải đi xa bèn lập mưu tính kế để hãm hại em gái hòng cướp chồng.

Vào một ngày kia, hai cô chị đột nhiên tới và rủ cô út đi chơi thuyền ở ngoài biển, đợi cho thuyền đi ra xa thì hai cô liền cùng nhau giấu hết mái chèo và đẩy thuyền cô em út ra xa tít khiến cho chiếc thuyền chìm nghỉm.

Cùng lúc đó có con cá kình lớn bơi ngang qua liền nuốt trọn cả thuyền cả người vào bụng. Cô út nhớ đến những vật mà chồng đưa cho, lập tức lấy ra con dao và đâm liên tiếp vào bụng con cá kình, con cá đau đớn vùng vẫy hồi lâu, sau đó thì chết nổi lên trên mặt nước.

Sau đó xác của con cá kình dạt vào bờ của một hòn đảo hoang ngoài biển, cô út liền khoét bụng cá để chui ra ngoài. Sẵn có dao bên người, cô đem xẻ cá thành miếng, một phần đem phơi khô, một phần đem muối ăn dần. Vì có đá đánh lửa nên cô út có lửa để sưởi ấm, cũng có lửa để mà nấu thức ăn. Còn hai quả trứng gà thì đủ ngảy đủ tháng ở trong bọc liền nở ra một gà trống một gà mái.

Và ngày tháng cứ thế trôi qua, cô út cứ sống một mình ở trên hoang đảo ấy, con gà mái thì đẻ ra không biết bao nhiêu là trứng, vì thế nên đàn gà mỗi lúc lại đông dần lên. Vào một buổi chiều nọ, cô út bỗng nhiên nghe được tiếng con gà trống của mình gáy to:

– Ó… ò… o… o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về!

Cô út vội vàng chạy ra bờ biển và trông thấy có một chiếc thuyền rất lớn đang đi về phía mình. Cô hết sức mừng rỡ vì biết rằng mình sắp được trở về đất liền rồi. Thuyền lớn cứ mỗi lúc lại gần thêm, khi nhìn trên mui thuyền, cô út có thể nhận ra được ngay người đang đứng đó chính là Sọ Dừa chồng mình. Khi gặp nhau thì hai vợ chồng mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, hạnh phúc đến mức nói không thành lời.

Sọ Dừa lập tức đón vợ lên thuyền và dong buồm trở về nhà. Khi chàng nghe vợ kể lại toàn bộ câu chuyện ngày trước thì vô cùng căm phẫn. Khi về tới nhà, Sọ Dừa liền giấu vợ trong phòng để không ai biết, sau đó thì sai người làm tiệc mừng linh đình, cho mời bà con lối xóm cũng như họ hàng gần xa tới mừng mình trở về.

Khi hai cô chị thấy người chồng của em gái mình trở về và mở tiệc mừng thì vội vàng lựa quần áo đẹp đẽ, trang điểm xinh đẹp tới ăn tiệc, mong muốn có thể lôi kéo được sự chú ý của chàng. Vừa lúc ngồi vào mâm thì cả hai liền thi nhau kể lại chuyện em gái út của mình chết đuối như thế nào, và cả chuyện bọn họ đã cố gắng ra sao nhưng đành lực bất tòng tâm.

Sọ Dừa chẳng nói chẳng rằng, vẫn chỉ cười cười nghe họ làm trò, đợi cho tiệc vào lúc vui thì Sọ Dừa liền đứng dậy xin phép được vào trong buồng để dẫn bạn mình ra chào tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc ngày hôm nay.

Từ trong buồng trong, cô út theo chồng bước ra ngoài trước sự ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của mọi người. Hai cô chị trông thấy em gái mình thì chân tay bủn rủn hết cả, nhân lúc tất cả mọi người mừng rỡ chúc mừng cô út còn sống mà trở về, cả hai vội vàng lẻn ra ngoài và trốn biệt tăm kể từ đấy.

Facebook Comments