Ăn khế trả vàng (truyện cây khế)

Ăn khế trả vàng (truyện cây khế)

  • Tác giả: Không xác định
  • Thể loại: Cổ tích việt nam
Nội dung truyện:

Truyện cây khế

Đang tải...

Chuyện kể ngày xửa ngày xưa, một gia đình nọ có hai anh em mồ côi cha mẹ sớm từ nhỏ. Hai anh em chung sống với nhau trong căn nhà mà cha mẹ để lại. Mọi chuyện bắt đầu khi người anh lấy vợ.

Người anh gọi người em lên và bảo:

Anh giờ đã có vợ, có lẽ giờ đây anh em ta phải sống riêng. Có chị dâu ở đây, chú sống cùng vợ chồng anh sẽ không tiện nữa. Anh tính thế này, hai chúng ta sẽ chia đôi gia tài mà cha mẹ đã để lại cho hai ta. Anh sẽ lấy phần anh gồm nhà cửa, trâu bò, ruộng vườn. Còn chú là em thì sẽ lấy phần của chú gồm mảnh vườn nhỏ bên cạnh, trong mảnh vườn có một cây khế. Chú hàng ngày bứt khế mang đi bán cũng kiếm được kha khá tiền hàng ngày đó. Ý chú sao, anh chia như vậy đã hợp lý chưa ?

Người em bản tính hiền lành, lại chịu nhường nhịn nên bảo: “Vâng, anh chia như nào thì em nghe vậy”.

Không nản lòng, người em dựng một túp lều nhỏ, hàng ngày chịu khó trồng rau ở mảnh vườn của mình, chăm sóc cây khế thật tốt mong tới ngày hái quả. Ngoài ra, người em nhận thêm những việc cuốc thuê cày mướn cho các gia đình giàu có để có tiền nuôi thân.

Đúng là trời không phụ lòng người, năm đó cây khế của người em sai trĩu quả, cành nào cành nấy cũng nặng trĩu những trái khế vàng rươm căng bóng. Người em phấn khởi lắm, mỗi ngày đều bứt một chút khế mang ra chợ bán để lấy tiền đong gạo.

Bất ngờ vào một ngày nọ, có một con chim Phụng Hoàng rất to bay đến ăn khế của người em. Thấy chim ăn khế người em chạy ra đứng dưới gốc cây và nói:

“Này chim, tài sản duy nhất của ta giờ đây chỉ có cây khế này. Ta phải khó nhọc lắm chăm sóc hàng ngày mới có những trái khế ngọt mọng nước như ngày hôm nay. Ngươi mà ăn hết khế của ta thì ta lấy gì bán đổi tiền đong gạo đây”.

Con chim đáp lại: “Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang ra mà đựng”. Sau đó chim cất cánh bay đi, người em cũng vô cùng ngạc nhiên vì lần đầu tiên gặp con chim biết nói tiếng người. Người em nghĩ bụng, chắc nó đùa mình chứ chim thì lấy đâu ra vàng mà trả. Nhưng thôi, ta cứ may một chiếc túi ba gang, nhỡ đâu nó lại trả thật.

Ngày hôm sau, chim lại bay đến ăn khế. Chim nói: “Ngươi hãy vào nhà lấy túi ba gang và đi cùng ta”.

Người em leo lên lưng chim, chim chở người em bay qua rất nhiều ngon núi cao, qua cả biển rộng. Sau đó chim đáp xuống một hòn đảo chứa đầy vàng bạc châu báu. Người em thích thú quá vì gặp cảnh tượng kì lạ nên ngắm nhìn hòn đảo một lúc, sau đó lấy một chút vàng bạc cho vào túi và lại leo lên lưng chim để quay trở về nhà. Chim Phụng Hoàng giục: “Sao ngươi lấy ít thế ?, lấy thêm chút nữa cho đầy túi”. Người em trả lời: “Ta lấy thế này là đủ rồi, nhiều vàng bạc quá ta cũng không tiêu hết nên chỉ lấy vừa đủ mà thôi”.

Chim Phụng Hoàng bay một mạch chở người em về nhà. Kể từ ngày đó, người em trở lên giàu có. Người em lấy một phần vàng bạc của mình ra giúp đỡ những người nghèo khổ trong vùng. Ai cũng yêu quý người em vì có tấm lòng từ bi thương người.

Người anh biết chuyện, lần mò sang nhà người em chơi. Nhưng thực chất là sang nói chuyện muốn đổi nhà cửa, ruộng vườn của mình để lấy cây khế ngọt với hy vọng cũng được đi lấy vàng. Chiều lòng anh, người nói: “Vâng anh muốn đổi thì em cũng đồng ý”.

Từ hôm đó, người anh chuyển sang ở chiếc túp lều của nhà người em còn người em chuyển sang ở nhà người anh. Mùa sau, cây khế lại sai trĩu quả, chim Phụng Hoàng lại bay tới ăn khế. Người anh biết trước nên giả vờ khóc lóc kêu than kể khổ với chim. Chim lại nói: “Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang ra mà đựng”.

Người anh chạy vào nhà giục ngay vợ may một chiếc túi 12 gang để lấy được nhiều vàng hơn. Hôm sau đúng như lời hứa, chim bay tới ăn khế và chở người anh đi lấy vàng. Khi tới đảo, người anh chất đầy túi vàng 12 gang, chưa hết người anh còn dắt thêm đầy vàng ở túi áo túi quần. Khi không còn chỗ nào để dắt vàng nữa, người anh mới leo lên lưng chim để chim chở về nhà.

Trên đường trở về, chim Phụng Hoàng giục người anh: “Ngươi bỏ bớt vàng ra, nặng như này ta không thể bay nổi”. Người anh nói: “Ta không bỏ, vất vả lắm ta mới lấy được từng này vàng”.

Quá bực tức với sự tham lam của người anh, chim Phụng Hoàng nghiêng cánh hất người anh xuống biển.

Truyện hay có thể đọc