Sự tích con Dã Tràng

Sự tích con Dã Tràng

  • Tác giả: Không xác định
  • Thể loại: Cổ tích việt nam
Nội dung truyện:

Truyện cổ tích sự tích con Dã Tràng xe cát biển đông

Đang tải...

Chuyện kể rằng: Ngày xửa ngày xưa, một gia đình nọ có hai vợ chồng sống với nhau. Người chồng tên là Dã Tràng. Hàng ngày làm cỏ trong vườn, Dã Tràng thường gặp một đôi vợ chồng rắn bò vào trong hang gần đó.

Một ngày nọ, khi đang cuốc dở luống rau, Dã Tràng thấy một mình rắn chồng bò ra khỏi hang đi kiếm ăn. Thấy lạ nên ông nhìn vào trong hang thấy con rắn vợ đang cuộn mình bên trong. Dã Tràng đoán: “Chắc con rắn vợ vừa mới lột xác nên còn yếu ớt”. Một lúc sau gần giữa trưa thì thấy con rắn chồng bò về tổ và tha theo một con Nhái đút cho vợ ăn. Dã tràng lẩm bẩm: “Chỉ là loài vật thôi mà sống cũng rất tình nghĩa đấy chứ !”

Khoảng một tháng sau đó, lần này Dã Tràng lại thấy con rắn vợ một mình bò ra khỏi hang. Dã Tràng lại nhìn vào trong tổ và thấy con rắn chồng đến kỳ lột xác nên cũng nằm im không động đậy, lớp da cũ mới lột vẫn còn nằm trên gần cửa hang.

Một lúc sau, con rắn vợ trở về. Nhưng lần này nó không đi một mình và cũng không tha theo miếng mồi nào cả. Nó dẫn một con rắn đực khác về theo, đến cửa hang chúng quện lấy nhau như bàn tính với nhau một điều gì đó. Sau đó con rắn vợ ở ngoài chờ con rắn đực kia một mình bò vào hang.

Dã Tràng biết ngay, con rắn đực mới này chính là tình nhân mới của con rắn vợ. Chúng định toan tính tranh thủ thời cơ con rắn chồng kia đang còn yếu ớt để trừ khử. Nếu kế hoạch thành công, chúng sẽ được chung sống với nhau mà sẽ không bị con rắn chồng kia cản trở.

Quá tức tối cho đôi “gian phu dâm phụ” này, Dã Tràng liền rút một mũi tên chĩa thẳng vào con rắn đực kia mà bắn. Không ngờ mũi tên không trúng con rắn đực mà lại trúng đầu con rắn vợ chết tươi. Con rắn đực thấy vậy hoảng hồn chạy mất hút vào trong bụi rồi lủi đi mất.

Dã Tràng nghĩ thương con rắn chồng, chăm sóc vợ chu đáo như vậy nhưng bây giờ lại bị vợ âm mưu giết chết. Ông lắc đầu một cái ngán ngẩm rồi bỏ về nhà, từ đó cũng không chú ý đến cái hang rắn này nữa.

Khoảng dăm bảy hôm sau, trong lúc nằm nghỉ ngơi trên chiếc võng, Dã Tràng thuật lại chuyện ông đã trông thấy về đôi vợ chồng rắn cho người vợ của ông nghe. Vừa kể dứt câu chuyện thì bỗng trên máng nhà xuất hiện một con rắn hổ mang rất lớn, miệng kêu phì phì, đuôi quấn lấy xà nhà còn đầu thì ngóc ngay gần chỗ ông đang nằm. Nó không cắn ông mà miệng nhả ra một viên ngọc rồi nói:

– Xin lỗi ông, tôi định giết ông để trả thù vì nghĩ ông đã giết vợ tôi. Thế nhưng nghe hết câu chuyện thì tôi mới biết ông chính là ân nhân cứu mạng. Để chuộc lỗi cũng như là để trả ơn, tôi xin được biếu ông viên ngọc này. Khi đeo nó vào người, ông có thể nghe được tất cả tiếng loài vật ở trên thế gian.

Dã Tràng nhận viên ngọc quý từ rắn chồng, từ đó ông không bao giờ rời viên ngọc dù chỉ là nửa bước.

Một ngày nọ, khi ông đang rắc hạt rau trong vườn, từ đâu bay đến một bầy quạ, chúng đậu trên cành cây và nói với ông:

– Ở trên lưng chừng núi Nam có một con dê bị hổ vồ. Ông hãy lên đó xẻ thịt dê mang về mà ăn. Nhưng nhớ hãy để lại cho chúng tôi bộ lòng.

Dã Tràng làm theo lời của lũ quạ, quả thực đúng như chúng nói, có một con dê vừa mới chết lưng chừng núi, trên người vẫn còn rõ những vết cào và những vết cắn của nanh hổ. Dã Tràng xẻ lấy một ít thịt mang về. Biết còn nhiều thịt, ông bảo thêm những người hàng xóm mình lên xẻ chút thịt dê mang về ăn, ông cũng không quên dặn đi dặn lại họ: “nhớ để lại bộ lòng cho lũ quạ”.

Nào ngờ đâu, họ lên lấy thịt và cũng lấy luôn cả bộ lòng, không chừa lại một chút gì. Lũ quạ bay tới, không thấy ruột dê đâu nghĩ Dã Tràng đã tham lam mà lừa chúng. Chúng kéo tới vườn nhà ông réo om sòm. Phân trần sự oan ức của mình với lũ quạ không được, ông tức quá lấy cung ra bắn. Chủ đích của ông là chỉ bắn dọa cho chúng bay đi chứ không có ý làm hại.

Lũ quạ tức tối vì thấy đã giúp người giờ còn bị người hại, chúng cắp lấy mũi tên của ông bay đi chờ dịp báo thù. Lúc bay ngang qua một con sông, chúng phát hiện có một xác chết trôi lềnh phềnh giữa sông, đàn quạ biết cơ hội báo thù đã tới, chúng lấy mũi tên cắm vào yếu hầu cái xác rồi tha cái xác dạt vào bờ.

Khi quan binh tới hiện trường để điều tra, thấy có mũi tên đuôi có ghi tên Dã Tràng. Lập tức quan binh phái người tới gông tay Dã Tràng giam vào ngục.

Thấy mình bị oan uổng, nhưng chứng cớ lại rành rành chống lại ông. Cho nên Dã Tràng xin quan xem xét cho ông được giải về kinh để vua phân xử.

Dọc đường giải lên kinh, cổ thì bị gông, chân mang xiềng xích nên ông không tài nào ngủ ngon giấc. Lúc trời tờ mờ sáng, ông nghe thấy một đàn chim sẻ bay ngang qua có trò chuyện với nhau:

– Chuyến này chúng ta thoải mái ăn mà không sợ ai đánh đuổi.

Một con chim trong đàn hỏi:

– Thóc ở đâu mà vãi vương nhiều thế?

Một con đáp:

– Nước phương Bắc đang kéo quân sang xâm chiếm bên này, họ chuẩn bị rất nhiều giáo mác kèm cả lương thực, quân kéo đi cứ ầm ầm. Nhưng vừa tới gần biên giới thì xe thóc lại bị sụp hầm, thế là đổ hết cả. Họ đang quay trở về vận chuyển xe khác. Chúng ta tha hồ mà đánh chén số thóc vãi đấy.

Giã Tràng nghe vậy lập tức bật dậy khẩn khoản với mấy tên lính xin được gặp trực tiếp quan. Dã Tràng nói:

– Xin các ông bẩm lại với quan rằng: Việc oan uổng của tôi chỉ là chuyện nhỏ so với đại sự cấp bách của nước nhà. Xin các ông cho tôi được gặp quan lớn.

Bọn lính cố gặng hỏi chuyện gì nhưng Dã Tràng một mực chỉ nói cụ thể sự tình khi gặp được quan.

Khi gặp vị quan đầu tỉnh, Dã Tràng kể hết chuyện rằng quân phương Bắc đang kéo sang xâm chiếm nước Nam ta. Họ đang đóng quân gần biên giới, chưa sang được vì xe lương gặp sự cố. Khi đầy đủ lương thực, chúng sẽ tràn sang đánh úp để ta không kịp trở tay.

Viên quan nghe thấy cũng lấy lo lắng, nhưng nghĩ tên này dựng chuyện chứ chuyện chiến sự sao nó có thể biết được. Mấy viên quan tỏ vẻ không tin, Dã Tràng nói thêm:

– Đây là chuyện đại sự, liên quan tới lâm nguy của nước nhà. Con không dám dựng chuyện thưa quan. Quan cứ bẩm tấu nhà vua những lời như con nói, nếu con dựng chuyện con xin được nhận tội chém đầu. Nhưng nếu đúng sự thật như những lời con nói thì xin quan hãy tha tội cho con vì thú thực con bị oan uổng, con không giết người.

Ngay lập tức, viên quan cho người phi mã đại tới bẩm báo nhà vua. Một toán lính do thám được nhà vua điều ngay tới biên giới để thăm dò. Quả đúng là như vậy, quân địch đã kéo tới rất đông. Tình hình cấp bách, nhà vua điều ngay toàn bộ quân tới để ứng phó. Biết không đánh úp được, quân địch rút quân khỏi biên giới.

Về phần Dã Tràng, ông đã được tha bổng trở về quê nhà vì lập công lớn. Trên đường về ông có ghé qua một người bạn trên Trần Anh ở vùng Hồng Hoa để nghỉ chân, sáng hôm sau tiếp tục lên đường trở về nhà.

Gặp lại bạn cũ, Trần Anh vui mừng lắm. Ông xuống bếp bảo vợ:

– Tôi có người bạn cũ lâu ngày không gặp ghé chơi. Nhà biết không còn gì ăn, nhưng hai vợ chồng mình vẫn còn một cặp ngỗng. Con chúng cũng đã khôn, ta bắt con mái hoặc con trống để làm thịt đãi bạn.

Người vợ bằng lòng ngay và dặn chồng phụ mình bắt ngỗng, cắt tiết vặt lông hộ.

Cặp ngỗng ở ngoài chuồng vô tình nghe được chuyện bàn tính của 2 vợ chồng Trần Anh. Biết một trong 2 sắp phải chết, ngỗng trống bảo ngỗng mái:

– Mình hãy ở lại nuôi con, tôi sẽ đứng sẵn ở cổng chuồng để chủ nó bắt.

Ngỗng cái muốn chết thay chồng. Nhưng ngỗng trống nhất quyết không chịu, chạy ra gặp đàn con để từ giã lần cuối:

– Các con ơi, các con ở lại ngoan với mẹ. Cha sẽ không thể sống với các con được nữa.

Dã Tràng nghe được toàn bộ tiếng than thở của vợ chồng ngỗng. Thấy nghĩ thương cho con vật vô tội, chỉ vì một bữa ăn của ta mà chúng phải lìa đàn, vợ mất chồng, con mất cha. Đúng lúc đấy người bạn Trần Anh ra chuồng định bắt ngỗng, Dã Tràng vội ra cản bạn và bảo:

– Thôi bạn à, tính tôi không hay sát sinh. Tình thân của đôi ta đã khẳng định từ lâu chứ không cần cỗ bàn gì, hãy tha cho chúng. Tôi rất thích ăn tép, nhà có tép không, tôi với bạn lai rai một chút cũng là tốt lắm rồi.

Thấy bạn rất quả quyết, Trần Anh bảo vợ chạy ra chợ mua một ít tép về làm cơm đãi bạn. Cơm nước xong xuôi, sáng hôm sau Dã Tràng lại từ biệt bạn lên đường trở về. Vừa bước đến ao, ông đã thấy đôi vợ chồng Ngỗng đứng chờ ở đó. Ngỗng đực tặng cho Dã Tràng một viên ngọc và nói:

– Ân nhân đã cứu mạng tôi, không biết lấy gì đền đáp ơn cứu mạng này. Tôi xin được tặng ông viên ngọc quý. Khi đeo viên ngọc này bên mình, ông có thể đi dưới nước mà như đi trên cạn. Nếu cầm viên ngọc này trong tay khoắng xuống nước thì sẽ làm rung động tới tận đáy biển sâu.

– Vì tép đã thế mạng thay cho chúng tôi, vì thế từ nay về sau họ hàng nhà Ngỗng sẽ không bao giờ ăn tép nữa để tỏ lòng nhớ ơn.

Dã Tràng nhận ngọc rồi lên đường. Tò mò về viên ngọc mới, dã tràng thử bước xuống biển, ngờ đâu đúng là thần kì, mặt nước rẽ ra thành lối dẫn ông xuống thẳng đáy sâu. Dã Tràng dạo chơi một hồi lâu mà quần áo không ướt lấy một giọt nước, quả rất thần kì.

Ông cầm ngọc trên tay khoắng thử, ai ngờ nhà cửa lâu đài dưới thủy phủ của Long Vương rung động. Ai nấy đều hốt hoảng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Long Vương lập tức cho thủ hạ đi thăm dò sự việc.

Thủ hạ của long vương bơi đến gần mặt nước thì thấy có một người tay đang cầm ngọc khoắng mạnh vào nước. Mỗi lần khoắng là mọi thứ chao đảo, nước thành từng xoáy. Biết đây đích thị là thủ phạm, tên thủ hạ quay về bẩm báo lại cho Long Vương.

Long Vương mềm dẻo, lựa lời khôn khéo mời Dã Tràng xuống thủy cung chơi, không dám nổi giận vì sợ Dã Tràng dùng ngọc khoắng cái là cả thủy phủ sẽ tiêu tan. Lúc Dã Tràng ra về, long vương còn biếu rất nhiều châu báu để mong Dã Tràng nể mặt không dùng ngọc quấy phá nữa.

Quân lính của long vương đưa tiễn Dã Tràng tới tận nhà rồi mới trở về. Bà con xóm làng thấy Dã Tràng bỗng dưng giàu có cũng mừng cho ông. Biết 2 viên ngọc này là vô giá, Dã Tràng từ đó không rời chúng nửa bước chân, ông may một cái túi nhỏ rồi đeo chúng lên cổ. Người với ngọc không một phút lìa xa.

Một hôm mải đi tới nhà một người bà con ăn giỗ, tới nơi ông mới nhận ra mình đã quên túi ngọc ở nhà. Không thể nào an tâm ngồi ăn được, ông chạy vội về nhà lấy ngọc.

Về tới nhà ông không thấy ngọc đâu, cũng không thấy người vợ của mình. Ông lục tìm khắp nơi thì bắt gặp mảnh giấy của vợ để trên bàn viết:

– Tôi xuống thủy cung đây, Long Vương bảo hễ ai trao cho ông ta túi ngọc là sẽ được làm hoàng hậu hưởng vinh hoa phú quý suốt đời. Ông không cần phải tìm tôi đâu.

Dã Tràng đau điếng người vì không nghĩ vợ mình có thể làm như vậy, có thể vì phú quý mà phản bội mình. Nghĩ đến ngọc, nghĩ đến vợ ông uất ức vô cùng.

Dã Tràng quyết một phen xuống biển, ông quyết tâm chở cát lấp biển thành đường xuống thủy phủ đòi ngọc. Ngày ngày ông xe cát quyết làm đường xuống thủy cung. Cho đến tận lúc chết, Dã Tràng vẫn không chịu từ bỏ công việc đó. Chết đi, ông hóa thành con còng còng hay người tay hay gọi là con Dã Tràng hàng ngày xe cát lấp biển. Tục ngữ có câu:

“Dã Tràng xe cát biển Đông,
Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì.”

Hay là :
“Công Dã Tràng hàng ngày xe cát,
Sóng biển dồn tan tác còn chi.”

Hay là :
“Con còng còng dại lắm không khôn,
Luống công xe cát sóng dồn lại tan.”

Truyện hay có thể đọc