Sự tích cây nêu ngày tết

Sự tích cây nêu ngày tết

  • Tác giả: Không xác định
  • Thể loại: Truyện cổ tích việt nam
Nội dung truyện:

Truyện cổ tích sự tích cây nêu ngày tết

Thời xa xưa, cũng không ai biết được là bắt đầu từ khi nào, bằng cách nào mà loài quỷ đã chiếm đoạt hết từng tấc đất của loài người. Thời ấy, loài người chỉ là ăn, ở, làm ruộng làm nương trên đất thuộc sở hữu của loài Quỷ mà thôi. Hàng năm, cứ đến dịp loài người phải cống nạp lương thực cho chúng để trả ơn chúng đã cho mượn đất để cày cấy.

Lũ quỷ ngày càng tham lam và độc ác, chúng cứ tăng dần gấp đôi số thứ mà loài người phải cống nộp cho chúng qua từng năm, mỗi năm lại tăng số lương thực lên một chút. Sau cùng thì chúng nó ép loài người phải nộp theo thể lệ mà chúng mới nghĩ ra, chính là “ăn ngọn cho gốc”.

Nếu như vậy thì chả được gì nên loài người phản đối. Lũ quỷ dùng sức mạnh đàn áp và bắt loài người phải tuân theo thể lệ của chúng. Vì vậy, sau vụ gặt năm ấy thì những thứ mà người thu lại được chỉ trơ toàn rơm với rạ mà thôi.

Không có gì để ăn, lương thực dự trữ ngày càng cạn kiệt nên khắp nơi đều diễn ra cảnh tượng người nào người nấy toàn là da bọc xương, vô cùng thê thảm. Đám Quỷ thì đắc ý vô cùng, chúng cười ngất khi nhìn thấy cảnh tượng xung quanh loài người chết đói nhiều vô kể.

Loading...

Đức phật thấy vậy mới có ý muốn giúp đỡ loài người có thể chống lại được sự bóc lột vô cùng tàn nhẫn của đám Quỷ. Khi mùa mới vừa đến, Phật bảo với Người không trồng lúa nữa, Phật dạy người cào đất thành từng luống để trồng khoai lang. Loài người nghe lời làm y như những gì mà Phật bảo.

Đến mùa thu hoạch, Quỷ vô cùng hậm hực khi trông thấy Người cứ gánh từng gánh khoai lang lúc lỉu về thẳng nhà mình và chất thành những đống to lù lù ở sân. Nhìn lại nhà mình thì lại thấy chỉ toàn là dây khoai cùng lá khoai, toàn là những thứ chẳng thể nào mà nhá nổi. Ác một nỗi là loài người làm đúng như thể lệ đã đưa ra của quỷ nên chúng không còn cách nào mà đành ngậm ngùi gặm dây khoai.

Đến mùa tiếp thì Quỷ lại tiếp tục thay đổi thể lệ là “Ăn gốc cho ngọn”. Chúng nghĩ: “Để xem chúng mày còn trồng được khoai không”. Biết quỷ thay đổi thể lệ, đức Phật lại mách loài người trồng lúa. Tới khi thu hoạch lúa, Quỷ lại tiếp tục không có gì để ăn lần nữa. Loài người cứ thế thay nhau gánh từng gánh lúa vàng óng trở về nhà, còn đống rạ thì cứ để mặc cho đám Quỷ muốn làm gì thì làm.

Quỷ tức tối đến lộn hết cả ruột lên. Chúng tuyên bố, mùa tiếp theo thể lệ sẽ là “Ăn cả ngọn lẫn gốc”. Lũ quỷ cười kha khả đắc trí:

– Lần này mặc cho chúng mày trồng gì thì cuối cùng cũng chẳng thể nào mà lọt khỏi tay của chúng tao được đâu.

Tuy nhiên, Đức Phật lại mách cho loài người trồng cây khác. Phật đem giao cho người rất nhiều hạt giống cây ngô để lấp đầy những thửa ruộng rộng lớn.

Năm ấy thì loài lại chiến thắng lũ quỷ khi có thể nhìn thấy tất cả những công sức của mình bỏ ra không uổng phí. Từng gánh ngô lớn đã lại được chuyển về, đầy ắp những cót lớn. Còn ngọn ngô và gốc ngô thì mặc cho lũ quỷ chở về.

Lũ quỷ lại ăn thêm một vố rất đau, chúng uất ức đến tột cùng. Chúng biết, giờ đây thay đổi thể lệ thì loài người lại tiếp tục ra kế sách đối phó. Chính vì thế chúng quyết định đòi lại toàn bộ ruộng đất của chúng, không cho loài người trồng cấy nữa. Trong bụng thì chúng thầm tính:

– Thà chúng ta chẳng được gì còn hơn là để chúng nó được ăn.

Thấy vậy Phật liền bảo với Người: “Các ngươi hãy tới gặp lũ quỷ, thỏa thuận với chúng đổi toàn bộ số lương thực đang có để lấy một mảnh đất chỉ rộng bằng bóng của chiếc áo cà sa”. Nghĩa là, bây giờ Người sẽ đem trồng lấy một cây tre, bên trên ngọn có treo một chiếc áo cà sa, bóng chiếc áo che được bao nhiêu đất thì phần đất ấy sẽ thuộc quyền sở hữu của Người, đổi lại lũ quỷ sẽ có được toàn bộ số lương thực mà loài người hiện có.

Lũ quỷ suy đi tính lại thấy rằng đất đổi khá ít, nhưng giá lại rất hời. Chúng đồng ý luôn lời đề nghị của Người. Đám Quỷ chắc mẩm:

– Ồ! Nếu như là chỉ cần bằng một chiếc áo cà sa thôi thì có bao nhiêu đâu! Trong khi đó ta lại có một đống lương thực.

Hai bên đã thỏa thuận và đi đến giao ước rằng: phần đất ở ngoài bóng che thuộc sở hữu của Quỷ, còn phần đất ở trong bóng che ấy thì sẽ thuộc sở hữu của Người.

Sau khi Người trồng xong tre, Đức Phật tung chiếc áo cà sa của mình ra. Chiếc áo tỏa bóng thành một miếng vải hình tròn. Sau đó Đức Phật hóa phép khiến cây tre cứ thế cao mãi lên trên, cao đến tận trời.

Cây tre cao đến đâu, bóng của chiếc áo cà sa cứ dần dần bao phủ và che kín hết mặt đất. Đám Quỷ tất nhiên không hề biết rằng lại có một điều phi thường xảy ra ngay lúc này. Chúng cứ lùi mãi lùi mãi. Sau cùng đám Quỷ hẳng còn chút đất nào nữa, phải kéo nhau chạy ra tít ngoài biển Đông. Bởi vậy nên người ta thường gọi chúng là Quỷ Đông.

Đám Quỷ ôm mối hận trong lòng, vì thế trong lòng cứ hậm hực mãi không thôi, chúng liền chiêu binh mãi mã kéo nhau vào hòng cướp lại đất.

Người và Quỷ chiến đấu với nhau vô cùng gay go, đội quân Quỷ là cả bầy ác thú nào voi, chó ngao, ngựa, hắc hổ, bạch xà, v.v… con nào con nấy đều vô cùng hung tợn.

Thấy Người bị yếu thế, Phật liền cầm cây gậy tầm xích giúp Người đánh Quỷ. Mấy trận đánh đều thất bại nên Quỷ mới sai quân đến dò hỏi xem là Phật có sợ gì không. Phật liền hào phóng mà cho biết là mình sợ nào là hoa quả, nào là oản chuối, còn sợ cả cơm nắm và trứng luộc nữa. Nhưng đổi lại thì Phật cũng biết được là đám quân kia của Quỷ cũng biết sợ, chúng rất sợ máu chó, sợ lá dứa, sợ tỏi và cả vôi bột nữa.

Đến lần giáp chiến tiếp theo, đám quân Quỷ liền chuẩn bị không biết bao nhiêu là hoa quả để mà ném vào Phật. Phật bảo loài người tới nhặt để làm lương ăn, sau đó lấy máu chó đem vẩy ở khắp mọi nơi. Đám quân Quỷ nhìn thấy máu chó là sợ đến hồn siêu phách lạc liền bỏ chạy một nước.

Lần giáp chiến thứ hai, lần này Quỷ sai quân của mình đem đến rất nhiều oản chuối để ném Phật. Phật lại tiếp tục bảo Người đi nhặt hết để làm lương ăn. Sau đó đem tỏi giã nát phun hết lên đám quân của Quỷ. Bọn chúng ngửi được mùi tỏi thì sợ hãi mà co giò bỏ chạy.

Lần ba giáp chiến, lần này thì Quỷ sai quân đem theo cơm nắm cùng với trứng luộc để ném vào Phật. Như hai lần trước, Người lại có được thức ăn. Phật đem vôi bột ném vào đám quân của Quỷ. Người đem lá dứa ra và quất túi bụi vào đám Quỷ, khiến cho chúng thua trận chạy toán loạn.

Biết là không thể chiến thắng, tất cả bọn chúng đều đồng loạt rập đầu xuống đất để xin Phật thương tình cho phép chúng một năm được vài ba ngày vào trong đất liền để thăm nom phần mộ tổ tiên, cha ông của chúng.

Phật thương tình đồng ý. Bởi thế nên hằng năm, mỗi khi dịp Tết nguyên đán tới cũng chính là ngày đám Quỷ được phép trở lại đất liền. Còn con người thì cũng theo lệ mà trồng thật nhiều cây nêu để cho đám Quỷ ấy không dám tới nơi con người đang sinh sống. Khi gió tới, cây sẽ phát ra tiếng động để đám Quỷ nghe được mà tránh đi.

Nhiều khi thì ở trên cây người sẽ buộc thêm nắm lá dứa, Quỷ trông thấy sẽ rất sợ hãi. Ngoài ra người còn rắc thêm vôi bột dưới đất vào những ngày lễ Tết, chính là để cấm cửa không cho Quỷ vào.

Trong dân gian có lưu truyền câu tục ngữ như sau:

“Cành đa lá dứa treo kiêu (cao),
Vôi bột rắc ngõ chớ trêu mọi nhà.
Quỷ vào thì quỷ lại ra,
Cành đa lá dứa thì ta cứa mồm.”

Loading...

5/5 (2 Reviews)

Truyện hay có thể đọc