Tấm Cám

24-04-2016 - 3889 views

Ngày xửa ngày xưa ở nhà nọ có hai chị em cùng cha nhưng khác mẹ, người chị tên là Tấm còn người em tên là Cám. Hai người họ cũng gần bằng tuổi nhau. Nhưng Tấm là con của người vợ cả, còn Cám chỉ là con của vợ lẽ mà thôi. Mẹ của Tấm thì đã chết từ lúc Tấm còn nhỏ xíu. Vài năm sau cái chết của người vợ cả thì cha của Tấm cũng qua đời. Vì thế mà Tấm phải ở với người dì ghẻ, cũng chính là mẹ của Cám.

Dì ghẻ này là một người vô cùng cay nghiệt. Mụ ta bắt Tấm ngày ngày đều phải làm lụng vất vả luôn canh, Tấm phải chăn trâu, rồi còn phải đi gánh nước, rồi lại thái khoai và vớt bèo. Đến đêm thì phải xay lúa và giã gạo, làm việc luôn tay luôn chân mà vẫn chẳng hết việc.

Tấm Cám

Truyện cổ tích việt nam: Tấm Cám

Bên cạnh đó thì Cám lại được mẹ vô cùng cưng chiều, không chỉ ăn trắng mặc trơn, mà cả ngày chỉ biết quanh quẩn quanh nhà, chả bao giờ phải đụng tay vào bất kì công việc nặng nhọc nào.

Vào một ngày nọ, dì ghẻ liền đem hai cái giỏ đưa cho hai chị em rồi sai ra ngoài đồng bắt ít tôm tép mang về. Mụ hứa hẹn rằng:

loading...

– Cứ hễ đứa nào mà bắt mang về đầy giỏ tôm tép thì sẽ được ta thưởng cho cái yếm đỏ!

Đến khi ra đồng, bởi vì Tấm đã quen với việc mò cua bắt ốc nên chỉ hết một buổi là đã bắt được đầy một giỏ nào tôm, nào tép, còn có cả cá nữa. Còn Cám quen thói ăn chơi, ra đến đồng vẫn cứ thủng thỉnh, cứ dạo từ ruộng này đến ruộng nọ, cho đến tận buổi chiều mà nó vẫn chẳng bắt được chút tôm tép nào cả. Nhìn thấy giỏ của Tấm đã đầy, Cám lập tức bảo với chị mình là:

– Chị Tấm ơi chị Tấm! Đầu chị bị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng.

Tấm tin lời Cám nói là thật nên vội vàng lội xuống dưới ao, đi ra chỗ sâu để tắm rửa qua bùn đất bám trên người. Cám thừa cơ mà trút hết giỏ tôm tép của Tấm sang giỏ của mình, sau đó ba chân bốn cẳng chạy về nhà trước tiên. Khi Tấm đã gột rửa sạch sẽ, bước lên trên bờ thì giỏ tôm tép đầy khi nãy đã biến mất, chỉ còn lại một chiếc giỏ không nằm trơ trọi ở nơi đó. Quá đau lòng, Tấm liền ngồi đó ôm mặt khóc nức nở. Khi ấy Bụt đang ngồi ở trên tòa sen, vô tình nghe được tiếng khóc tức tưởi của Tấm nên xuất hiện. Bụt hỏi:

– Tại sao con lại khóc?

Thấy Bụt hỏi chuyện, Tấm cũng thành thành thật thật mà kể lại tất cả mọi chuyện cho Bụt nghe. Sau đó Bụt lại bảo:

– Thôi, bây giờ con nín đi! Thử nhìn giỏ mình xem bên trong còn lại gì không?

Nghe lời, Tấm cầm giỏ của mình lên mà nhòm vào bên trong rồi bảo Bụt:

– Bên trong còn có một con cá bống ạ!

– Giờ con hãy đem cá bống về nhà rồi thả xuống dưới giếng nuôi. Vào mỗi bữa ăn, nếu ăn ba bát thì giờ con chỉ ăn hai, bát còn lại thì hãy đem ra giếng thả cho bống ăn. Mỗi khi con cho bống ăn thì phải gọi thế này:
Bống bống, bang bang
Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta,
Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người
Nếu như con không thể gọi đúng những lời như thế thì bống sẽ không lên đâu, con hãy nhớ lấy nhé!

Nói đoạn Bụt liền biến mất. Nghe theo lời Bụt dặn, Tấm liền đem cá bống về nhà rồi thả xuống dưới giếng. Kể từ ngày hôm ấy về sau, sau mỗi bữa ăn thì Tấm đều có để dành lại một bát cơm rồi giấu đi để mang ra cho cá bống ăn. Mỗi khi nghe thấy lời Tấm gọi mình thì bống lại bơi lên trên mặt nước rồi đớp hạt cơm mà Tấm thả xuống, ăn xong lại lặn xuống đáy giếng. Người và bống càng ngày càng quen thân nhau hơn, bống cũng càng ngày càng lớn hơn trước.

Tuy nhiên thì Tấm mỗi ngày đều giấu cơm rồi mang ra ngoài giếng sau mỗi bữa ăn thì mụ dì ghẻ cũng đâm nghi, vì vậy mới bảo con gái mình là Cám đi theo sau mà rình lấy. Cám nghe lời mẹ đi rình xem, nấp ở ngay bụi cây cạnh bờ giếng nên Cám có thể nghe rõ ràng tiếng Tấm gọi cá bống lên ăn cơm. Cám cũng cố nhẩm cho thuộc, sau đó lại về kể lại mọi chuyện cho mẹ mình nghe. Tối ấy mụ dì nghẻ dặn Tấm rằng sáng ngày hôm sau phải dậy sớm rồi đi chăn trâu, mụ còn dặn rằng:

– Con ơi! Làng ta bắt đầu lệnh cấm đồng rồi. Ngày mai con dắt trâu đi chăn thì phải đi chăn ở tít đồng xa, chứ chớ có chăn đồng nhà, kẻo làng bắt mất trâu đấy.

Tấm cũng vâng lời mụ dì ghẻ, sáng ngày hôm sau Tấm dắt trâu đi chăn ở tận đồng xa. Còn ở nhà thì mẹ con nhà Cám cầm theo bát cơm ra ngoài giếng, rồi bắt chiếc cách Tấm gọi để gọi bống lên ăn cơm. Khi nghe thấy gọi thì bống lập tức ngoi lên trên mặt nước. Bên thành giếng mẹ con nhà Cám đã chầu chực sẵn, thấy bống ngoi lên thì liền bắt đem vào làm thịt ăn với nhau.

Buổi chiều khi Tấm trở về, sau bữa ăn thì Tấm lại theo lệ thường đem cơm ra giếng để cho bống ăn. Nhưng mà Tấm ở đó gọi mãi mà chẳng thấy bống đâu cả. Tấm vẫn cứ gọi mãi và gọi mãi, sau cùng thì chỉ trông thấy có một cục máu đỏ nổi lên. Thấy vậy thì Tấm biết ngay là bống đã gặp phải sự chẳng lành nên òa lên khóc nức nở. Nghe tiếng Tấm khóc, Bụt xuất hiện và hỏi:

– Tại sao con lại khóc?

Rồi Tấm đem mọi chuyện kể lại đầu đuôi cho Bụt nghe, vì vậy Bụt liền bảo:

– Con bống ấy của con đã bị người ta thịt ăn mất rồi. Thôi, giờ con hãy nín khóc đi. Sau đó trở về nhà và nhặt lấy xương của nó, đi kiếm lấy bốn cái lọ đem bỏ xương vào, rồi con hãy chôn những cái lọ đó xuống dưới chân giường của con.

Nghe lời dặn của Bụt, Tấm quay trở về nhà để tìm xương của bống. Tuy nhiên, dù có tìm thế nào thì vẫn chẳng tìm ra, Tấm tìm từ các xó vườn cho tới các góc sân mà vẫn không thấy. Trong sân có một con gà, trông thấy Tấm thì nó bảo:

– Cục ta cục tác! Cho ta nắm thóc thì ta bới xương cho!

Nghe gà kêu, Tấm vội đi bốc lấy một nắm thóc rồi ném cho gà. Khi đã mổ xong hết thóc thì gà chạy ngay vào trong bếp rồi bới bới một lúc thì tìm được xương của bống. Tấm đem xương nhặt lại rồi bỏ hết vào bốn cái lọ, đem chôn ở bốn chân giường đúng như lời dặn của Bụt.

Không lâu sau đó thì nhà vua cho mở hội liền mấy ngày mấy đêm. Tất cả già trẻ, trai gái ở khắp các làng đều đua nhau đi xem hội. Trên khắp các nẻo đường, đâu đâu cũng thấy những quần áo mớ bảy mớ ba thướt tha, dập dìu kéo nhau tuôn về nơi kinh thành xem hội, đông như nước chảy.

Đương nhiên là hai mẹ con nhà Cám cũng đi sắm sửa những bộ quần áo đẹp để mà đi trẩy hội. Khi thấy Tấm có vẻ muốn đi thì mụ dì ghẻ liền nguýt dài. Rồi mụ đi lấy một đấu thóc đem trộn lẫn cùng một đấu gạo và nói với Tấm là:

– Con ở nhà nhặt cho hết chỗ gạo này, sau đó thích đi đâu thì đi, nhưng đừng có mà bỏ dở đấy, dì về mà không có gạo nấu cơm thì dì đánh cho.

Nói xong thì hai mẹ con liền xúng xính quần áo lên đường đi hội. Còn Tấm phải ở nhà nhặt gạo lẫn trong thóc, nhặt được một lúc cũng chỉ được có chín nhúm, vì nghĩ chẳng biết bao giờ mới xong, quá buồn bã nên Tấm lại ngồi ôm mặt khóc. Đúng lúc ấy thì Bụt lại hiện lên và hỏi:

– Tại sao con lại khóc?

Tấm liền chỉ vào cái thúng mà thưa rằng:

– Dì bắt con phải đem thóc và gạo nhặt riêng ra, sau đó thì mới được đi mà xem hội. Nhưng nếu nhặt xong chỗ này thì hội cũng đã tan từ lâu, làm gì còn gì mà xem nữa.

Bụt lại bảo Tấm:

– Thôi, con hãy nín đi. Bây giờ con đem cái thúng này để ra giữa sân kia, ta sẽ sai đàn chim sẻ tới để nhặt giúp con.

– Nhưng lỡ như chim sẻ lại ăn mất thóc gạo của con thì khi về dì vẫn cứ đánh con.

– Vậy thì con cứ nói với chúng nó là:
Rặt rặt (tức chim sẻ) xuống nhặt cho tao,
Ăn mất hạt nào thì tao đánh chết.
Nếu con nói như vậy thì bọn chúng sẽ không ăn mất hạt nào của con đâu mà.

Tấm làm đúng như những gì Bụt nói, đột nhiên từ trên không, một đàn chim sẻ lập tức sà xuống cùng nhau nhặt gạo ra một đằng còn thóc ra một nẻo. Đàn chim sẻ chỉ lăng xăng có một lúc thôi mà đã làm xong hết công việc rồi, cũng không làm suy suyển dù chỉ một hạt nào. Tuy nhiên thì khi đàn sẻ đã cất cánh bay đi hết thì Tấm lại ôm mặt khóc nức nở. Và Bụt lại hiện lên hỏi:

– Tại sao con lại khóc nữa thế?

– Quần áo con đang mặc nhìn rách rưới thế này thì người ta sao có thể để con vào bên trong mà xem hội được.

– Giờ con hãy đem đào những chiếc lọ đựng xương bống ngày trước con chôn ở dưới chân giường nên, như vậy thì con sẽ có đủ đồ để mà đi trẩy hội.

Vâng lời Bụt, Tấm đi đào hết các lọ chôn dưới chân giường lên. Khi đào lên lọ thứ nhất thì Tấm lấy được bộ áo mớ ba, cùng một xống lụa, còn cả một chiếc yếm điều, thêm một chiếc khăn nhiễu nữa. Khi đào lên lọ thứ hai thì Tấm lấy thêm được đôi giày thêu, đi vào chân mới thấy vừa như in. Còn đào lên lọ thứ ba thì Tấm thấy có con ngựa nhỏ xíu, tuy nhiên vừa đặt ngựa ra bên ngoài thì đột nhiên nó hí vang rồi biến thành một con ngựa thật. Khi đào lên lọ cuối cùng thì Tấm lấy ra một bộ yên cương đẹp đẽ.

Có được tất cả những món đồ trên thì Tấm vui mừng vô cùng, vội vội vàng vàng đi tắm rửa thay đồ, sau đó thắng yên vào ngựa rồi cưỡi ngựa lên đường lên kinh xem hội. Ngựa phi nước đại, chẳng mấy chốc mà đã tới được kinh đô. Tuy nhiên lúc ngựa phóng qua chỗ lội thì Tấm vô tình làm rơi một chiếc giày dưới chân xuống nước, cũng chẳng kịp mà nhặt lên. Cho đến khi tới chỗ xem hội, Tấm đành phải lấy khăn đem gói chiếc giày còn lại vào, sau đó chen vào trong biển người kia.

Cùng lúc ấy thì đoàn xa giá của

loading...